GIÁO HỘI HIỆN THẾ
____
___
|
CHÚA NHẬT 21/1/2007 TUẦN III THƯỜNG NIÊN |
? “Chúa Kitô là ánh sáng, và là ánh sáng không thể bị tăm tối mà chỉ có thể sáng soi, chiếu rọi, tỏ hiện”
? Tiến Tŕnh và Chiều Hướng Đại Kết Giữa Giáo Hội Công Giáo Rôma và Giáo Hội Chính Thống Giáo Contantinôpôli
? “Nếu không có một sự thật tối hậu để hướng dẫn và điều khiển hoạt động chính trị th́ các ư nghĩ và niềm xác tín có thể dễ dàng bị mạo dụng v́ những lư do quyền lực”
“Chúa Kitô là ánh sáng, và là ánh sáng không thể bị tăm tối mà chỉ có thể sáng soi, chiếu rọi, tỏ hiện”
Đức Thánh Cha Biển Đức XVI – Bài Giảng Lễ Hiển Linh Thứ Bảy 6/1/2007 tại Đền Thờ Thánh Phêrô
Anh Chị Em thân mến,
Chúng ta hân hoan cử hành Lễ Trọng Hiển Linh, cử hành ‘việc tỏ ḿnh’ của Chúa Kitô cho các dân tộc được biểu hiệu nơi các Vị Đạo Sĩ, những n hân vật lạ lùng từ Đông phương đến. Chúng ta cử hành Chúa Kitô, đích điểm cho cuộc hành tŕnh của các dân tộc t́m kiếm ơn cứu độ.
Trong Bài Đọc Thứ Nhất, chúng ta đă lắng nghe vị Tiên Tri, được Thiên Chúa linh ứng, trong việc chiêm ngưỡng thấy Giêrusalem như là một thứ hải đăng ánh sáng hướng dẫn tất cả mọi dân tộc trong cuộc hành tŕnh của họ trải qua tăm tối và mù sương trên thế gian này.
Vinh quang của Chúa chiếu soi Thành thánh, và trước hết thu hút con cái riêng của Ngài, thành phần bị di đời và phân tán, song đồng thời cũng thu hút cả các quốc gia dân ngoại từ khắp nơi tuốn đến Sion như đến với một thứ quê hương chung, làm cho nó phong phú bởi những thứ sản vật của họ (x Is 60:1-6).
Bài Đọc Thứ Hai tŕnh bày những ǵ được Thánh Phaolô viết cho giáo đoàn Êphêsô, đó là, bởi những dự án yêu thương của Thiên Chúa mà những người Do Thái và Chư Dân được qui tụ lại trong một Giáo Hội duy nhất của Chúa Kitô vốn là một mầu nhiệm đă được hiện lộ vào lúc thời gian viên trọn, một ‘ân sủng’ mà Thiên Chúa đă làm cho ngài là người quản lư phân phát (x Eph 3:2-3,5-6).
Chút nữa đây chúng ta sẽ đọc trong Kinh Tiền Tụng rằng: ‘Hôm nay, Chúa đă tỏ ra nơi Chúa Kitô dự án cứu độ đời đời của Chúa và tỏ cho thấy Người là ánh sáng của tất cả mọi dân tộc’.
Hai mươi thế kỷ đă qua từ khi mầu nhiệm này được tỏ hiện và thể hiện nơi Chúa Kitô, thế nhưng nó vẫn chưa đạt đến chỗ viên trọn. Vị Tiền Nhiệm yêu dấu của tôi là Đức Gioan Phaolô II, đă mở đầu bức Thông Điệp về sứ vụ truyền giáo của Giáo Hội khi viết: ‘Vào lúc đệ nhị Thiên Kỷ sau khi Chúa Kitô Đến đang đi đến chỗ kết thúc th́ cái nh́n tổng quan về nhân loại cho thấy rằng sứ vụ truyền giáo này mới chỉ là những ǵ khởi sự’ (Redemptoris Missio, 1).
Có một số thắc mắc tự nhiên được nẩy lên như sau: phải hiểu sao về vấn đề Chúa Kitô vẫn c̣n là lumen gentium, c̣n là Ánh Sáng muôn dân, vào lúc này đây? Nếu người ta có thể chứng tỏ được như vậy th́ cuộc hành tŕnh toàn cầu của các dân tộc hướng về Thiên Chúa đă tiến đến chỗ nào rồi? Cuộc hành tŕnh này đang ở giai đoạn tiến bộ hay thoái bộ đây? Chưa hết, ngày nay ai là thành phần Đạo Sĩ? Nghĩ về thế giới ngày nay chúng ta hiểu thế nào về những nhân vật lạ lùng này của Phúc Âm?
Để trả lời cho những thắc mắc ấy, tôi xin trở về với những ǵ được các vị Nghị Phụ Công Đồng Chung Vaticanô II nói tới về vấn đề này. Và tôi xin thêm là ngay sau Công Đồng này, Người Tôi Tớ Chúa là Đức Phaolô VI, đúng 40 năm trước đây vào chính ngày 26/3/1967, đă giành hẳn bức Thông Điệp ‘Populorum Progressio’ để nói về việc phát triển của các dân tộc.
Toàn thể Công Đồng Chung Vaticanô II thực sự được tác động bởi ḷng mong muốn loan báo Chúa Kitô là Ánh Sáng thế gian cho nhân loại hiện đại. Nơi tâm điểm của Giáo Hội, từ thượng đỉnh giáo phẩm của ḿnh, đă nổi lên một ước muốn thúc bách do Thần Linh khơi dậy trong việc thực hiện một cuộc hiển linh mới của Chúa Kitô trên thế giới này, một thế giới đă được biến đổi sâu xa vào một kỷ nguyên tân tiến, và lần đầu tiên trong lịch sử nó chạm trán với cuộc thách đố của một nền văn minh toàn cầu mà tâm điểm của nền văn minh này không c̣n tập trung ở Âu Châu nữa, hay thậm chí không c̣n ở những ǵ chúng ta gọi là Tây phương và Bắc phương của thế giới này nữa.
Nhu cầu cần phải thực hiện một trật tự thế giới mới về chính trị và kinh tế đă hiện lên, thế nhưng, đồng thời và hơn thế nữa, nó là một nhu cầu này vừa có tính cách thiêng liêng vừa có tính cách văn hóa, tức là nhu cầu cần phải có một nền nhân bản mới mẻ.
Nhận định này đă trở nên hiển nhiên mỗi ngày một hơn, ở chỗ, một trật tự thế giới mới về kinh tế và chính trị không thể nào thực hiện được trừ phi có một cuộc canh tân về tinh thần, trừ phi chúng ta một lần nữa có thể tiến đến gần với Thiên Chúa và thấy Ngài đang ở giữa chúng ta.
Trước Công Đồng Chung Vaticanô II, những bộ óc minh tri của các tư tưởng gia Kitô Giáo đă trực giác thấy được và đă đối diện với cuộc thách đố của kỷ nguyên này rồi.
Bởi vậy mà ở đầu thiên kỷ thứ ba này, chúng ta thấy ḿnh ở vào khoảng giữa trong giai đoạn lịch sử này của con người là giai đoạn hiện nay đang tập trung vào t́nh trạng ‘toàn cầu hóa’ thế giới.
Hơn nữa, ngày nay chúng ta nhận thấy rằng thật là dễ dàng bị lạc hướng trước cuộc thách đố này, chỉ v́ chúng ta đang nhập cuộc, ở chỗ, cái nguy cơ này là những ǵ được củng cố vững chắc bởi cuộc lan tràn rộng răi của các phương tiện truyền thôn g đại chúng.
Cho dù, một mặt th́ các phương tiện truyền thông đại chúng làm gia tăng hiểu biết một cách vô hạn, nhưng một mặt th́ chúng lại làm cho chúng ta yếu kém khả năng nhận thức tổng luận. Lễ Trọng hôm nay có thể cống hiến cho chúng ta cái quan điểm này, dựa vào cuộc tỏ hiện của một Vị Thiên Chúa tỏ ḿnh ra trong lịch sử như là Ánh Sáng thế gian để hướng dẫn nhân loại và dẫn nhân loại cuối cùng vào mảnh Đất Hứa của tự do, công lư và ḥa b́nh. Và chúng ta càng ngày càng rơ ràng là tự ḿnh chúng ta không thể nào duy tŕ được công lư và ḥa b́nh trừ phi ánh sáng của một Vị Thiên Chúa là Đấng tỏ cho chúng ta thấy Dung Nhan của Ngài tỏ ḿnh ra cho chúng ta, một Vị Thiên Chúa xuất hiện trước mắt chúng ta trong máng cỏ ở Bêlem, Đấng xuất hiện trước mắt chúng ta trên Thập Tự Giá.
Vậy ai là thành phần ‘Đạo Sĩ’ ngày nay, và ‘cuộc hành tŕnh’ của họ và ‘cuộc hành tŕnh’ của chúng ta đă tiến tới chỗ nào rồi?
Anh chị em thân mến, chúng ta hăy trở lại với giây phút ân sủng đặc biệt, đó là giây phút bế mạc Công Đồng Chung Vaticanô II ngày 8/12/1965, lúc các Nghị Phụ Công Đồng ngỏ một số ‘Sứ Điệp’ cho toàn thể nhân loại.
Sứ điệp đầu tiên được ngỏ ‘Cùng Các Lănh Đạo’, và sứ điệp thứ hai ‘Cùng Những Tư Tưởng Gia và Khoa Học Gia’. Hai loại người này, một cách nào đó, chúng ta có thể thấy được phản ánh nơi h́nh ảnh các vị Đạo Sĩ trong phúc âm.
Bởi vậy tôi cũng muốn thêm vào một hạng người thứ ba là hạng không được Công Đồng gửi sứ điệp cho song đă được Công Đồng chú trọng trong Sắc Lệnh ‘Nostra Aetate’ của Công Đồng. Tôi muốn nói tới các vị lănh đạo tinh thần của các tôn giáo lớn ngoài Kitô Giáo. Hai ngàn năm sau chúng ta có thể nhận thấy nơi h́nh ảnh các vị Đạo Sĩ một thứ tiền thân của ba chiều kích cấu tạo nên nền nhân bản tân tiến, đó là các chiều kích chính trị, khoa học và tôn giáo.
Lễ Hiển Linh tỏ cho chúng ta thấy những chiều kích này ở trong một trạng thái ‘hành hương’, tức là trong một cuộc chuyển động để t́m kiếm, thường bị lầm lẫn làm sao ấy, về cái điểm tới của ḿnh là Chúa Kitô, cho dù đôi khi ngôi sao có bị khuất đi.
Đồng thời Lễ Hiển Linh c̣n tỏ cho chúng ta thấy Thiên Chúa là Đấng cũng đang hành tŕnh, một cuộc hành tŕnh tiến đến với con người. Không phải chỉ có con người hành tŕnh tiến tới với Thiên Chúa; chính Thiên Chúa đă lên đường tiến tới với chúng ta, ở chỗ, Chúa Giêsu là ai, nếu không phải là Thiên Chúa, là Đấng có thể nói đă xuất hành từ chính bản thân ḿnh để đến gặp gỡ nhân loại hay sao? Chính v́ yêu thương mà Người đă tự đi làm lịch sử nơi lịch sử của chúng ta; v́ yêu thương mà Người đă đến để mang đến cho chúng ta hạt giống của sự sống mới (x Jn 3:3-6), và gieo hạt giống này vào những luống cầy của trái đất chúng ta, nhờ đó nó nẩy mầm, trổ hoa và sinh hoa kết trái.
Hôm nay, tôi muốn lập lại những Sứ Điệp ấy của Công Đồng, những sứ điệp không hề mất đi tín h cách hợp thời của chúng. Chẳng hạn, người ta đọc thấy nơi Sứ Điệp gửi cho thành phần Lănh Đạo như sau: ‘Công việc của quí vị trong thế giới này là trở thành những người cổ vơ trật tự và b́nh an nơi con người. Thế nhưng, đừng quên điều này là Thiên Chúa, Vị Thiên Chúa hằng sống và chân thật, Đấng là Cha của con người. Và chính Chúa Kitô, Con hằng hữu của Ngài, Đấng đă đến để tỏ cho chúng ta biết điều ấy, và dạy cho chúng ta rằng tất cả chúng ta đều là anh em với nhau. Chính Người là đại thủ công viên của trật tự và an b́nh trên trái đất, v́ chính Người hướng dẫn lịch sử loài người, và là Đấng duy nhất có thể thúc đẩy các tâm can loại trừ đi những thứ đam mê xấu xa gây ra chiến tranh và tai họa’.
Làm sao chúng ta lại không nhận thấy được nơi những lời ấy của các Nghị Phụ Công Đồng một luồng sáng cho một cuộc hành tŕnh, một luồng sáng duy nhất có thể biến đổi lịch sử các quốc gia và thế giới chứ?
Ngoài ra, trong ‘Sứ Điệp gửi Các Tư Tưởng Gia và Khoa Học Gia’, chúng ta đọc thấy rằng: ‘Quí vị hăy tiếp tục việc t́m kiếm của quí vị không ngừng và đừng bao giờ tuyệt vọng trước sự thật’, thật sự điều này là một nguy hiểm lớn lao, ở chỗ, bị mất đi niềm hứng khởi trong sự thật và chỉ t́m kiếm những ǵ là hoạt động, là hiệu năng và thực dụng mà thôi! ‘Xin quí vị hăy nhớ những lời của một trong vị đại thân hữu của quí vị là Thánh Âu Quốc Tinh: Chúng ta hăy t́m kiếm bằng một tấm ḷng ước ao kiếm t́m, và chúng ta hăy kiếm t́m bằng một ḷng ước ao càng muốn t́m kiếm hơn nữa. Phúc cho những ai, trong khi chiếm hữu được sự thật th́ biết thiết tha t́m kiếm hơn nữa để làm cho nó mới mẻ, làm cho nó sâu xa và mang nó truyền đạt cho người khác. Cũng phúc cho những ai, dù không thấy nó, vẫn hoạt động hướng về nó bằng tấm ḷng chân thành. Chớ ǵ họ t́m kiếm ánh sáng của ngày mai bằng ánh sáng của ngày hôm nay, cho đến khi họ đạt tới ánh sáng trọn vẹn’.
Đó là những ǵ được nói tới trong hai Sứ Điệp này của Công Đồng. Ngày nay, càng cần hơn bao giờ hết trong việc làm cho thành phần lănh đạo chư quốc cùng thành phần nghiên cứu và khoa học gia sát cánh với các vị lănh đạo những truyền thống tôn giáo lớn ngoài Kitô Giáo, mời gọi họ hăy đối diện nhau trước ánh sáng của Chúa Kitô, Đấng đă đến không phải để hủy bỏ mà là làm cho nên trọn những ǵ được bàn tay Thiên Chúa viết lên trong lịch sử văn minh về tôn giáo, nhất là nơi ‘các lin h hồn cao cả’ đă giúp phần xây dựng nhân loại bằng sự khôn ngoan v à gương nhân đức của họ.
Chúa Kitô là ánh sáng, và là ánh sáng không thể bị tăm tối mà chỉ có thể sáng soi, chiếu rọi, tỏ hiện. Bởi thế, đừng có người nào tỏ ra sợ hăi Chúa Kitô và sứ điệp của Người! Và nếu, qua gịng lịch sử, Kitô hữu, một dân hạn hữu và là thành phần tội nhân, đôi khi đă phản bội Người bằng hành vi cử chỉ của ḿnh, th́ vấn đề lại càng trở thành rơ ràng hơn nữa, ở chỗ, ánh sáng là Chúa Kitô và Giáo Hội phản ánh ánh sáng này chỉ khi nào tiếp tục hiệp nhất với Người.
‘Chúng tôi đă thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người’ (câu công bố Phúc Âm, x Mt 2:2).
Điều làm cho chúng ta cảm thấy ngỡ ngàng mỗi khi chúng ta nghe những lời ấy về các vị Đạo Sĩ, đó là việc họ phục ḿnh xuống trước một hài nhi đơn sơ trong ṿng tay mẹ của Người, chứ không phải ở trong một khung cảnh cung đ́nh vua chúa, trái lại, ở trong cảnh bần cùng của một hang đá Bêlem (x Mt 2:11).
Làm sao điều ấy có thể xẩy ra được? Điều ǵ đă thuyết phục các vị Đạo Sĩ này tin rằng Con Trẻ ấy là ‘Vua dân Do Thái’ và là Vua của chư dân chứ? Chắc chắn là họ bị thuyết phục bởi dấu hiệu ngôi sao mà họ đă thấy ‘mọc lên’ và là ngôi sao đến đậu ngay chính chỗ thấy được Con Trẻ này (x Mt 2:9). Thế nhưng, thậm chí ngôi sao này cũng không đủ nếu các vị Đạo Sĩ này không phải là những người có nội tâm cởi mở trước chân lư.
So sánh với Vua Hêrôđê, bị bủa vây bởi những lợi lộc về quyền lực và giầu sang, th́ các vị Đạo Sĩ này đă nhắm tới mục tiêu của việc họ t́m cầu, và khi thấy được mục tiêu ấy rồi, mặc dù họ là những con người văn hóa trí thức, họ cũng tác hành như các mục đồng ở Bêlem, khi họ hiến dâng cho Người những tặng vật quí báu và tiêu biểu được họ mang theo.
Anh chị em thân mến, chúng ta cũng dừng lại trong tinh thần để chiêm ngắm h́nh ảnh tôn thờ của các vị Đạo Sĩ. Nó chất chứa một sứ điệp cần thiết và hợp thời hơn bao giờ hết. Họ cần thiết và hợp thời hơn bao giờ hết, trước hết đối với Giáo Hội, một Giáo Hội, được phản ảnh nơi Mẹ Maria, được kêu gọi để tỏ cho nhân loại thấy Chúa Giêsu, không ǵ khác ngoài Chúa Giêsu.
Thật vậy, Người là Tất Cả Mọi Sự và Giáo Hội hiện hữu chỉ khi nào c̣n tiếp tục liên kết với Người và tỏ Người ra cho thế giới. Chớ ǵ Người Mẹ của Lời Nhập Thể giúp chúng ta trở thành những người môn đệ dễ dạy của Con Mẹ, Ánh Sáng soi chư quốc!
Gương của các vị Đạo Sĩ thời ấy cũng là một lời mời gọi thành phần Đạo Sĩ ngày nay hăy hướng ḷng trí ḿnh về Chúa Kitô và hăy dâng lên cho Người những tặng ân t́m kiếm của họ. Tôi xin lập lại cùng họ rằng, cũng như cùng tất cả mọi người thuộc thời đại của chúng ta rằng: đừng sợ hăi ánh sáng của Chúa Kitô! Ánh sáng của Người là chân lư rạng ngời. Hỡi tất cả mọi dân tộc trên trái đất này, xin hăy để Người soi sáng cho quí vị; để t́nh yêu của Người bao bọc quí vị, quí vị sẽ thấy được con đường b́nh an. Chớ ǵ được như thế.
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch trực tiếp từ mạng điện toán toàn cầu của
Ṭa Thánh
http://www.vatican.va/holy_father/benedict_xvi/homilies/2007/documents/hf_ben-xvi_hom_20070106_epifania_en.html
Tiến Tŕnh và Chiều Hướng Đại Kết Giữa Giáo Hội Công Giáo Rôma và Giáo Hội Chính Thống Giáo Contantinôpôli
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, nhận định, tổng hợp và tuyển dịch
Nhập Đề
Phong trào Đại Kết Kitô Giáo giữa Giáo Hội Công Giáo Rôma và các Giáo Hội Kitô Giáo khác, như những Giáo Hội Chính Thống Giáo (ly khai từ năm 1054 ở Thổ Nhĩ Kỳ), những cộng đồng Cải Cách Tin Lành (ly khai từ năm 1517 ở Đức quốc), và Cộng Đồng Hiệp Thông Anh Giáo (ly khai từ năm 1535 ở Anh quốc), được bắt đầu bùng lên từ Công Đồng Chung Vaticanô II (11/10/1962-8/12/1965), với Sắc Lệnh về Hiệp Nhất Unitatis Redintegratio được ban hành ngày 21/11/1964, và được đẩy mạnh từ đầu giáo triều của vị đương kim Giáo Hoàng Biển Đức XVI, khi ngài công khai tuyên bố trong bài giảng cho hồng y đoàn tại Nguyện Đường Sistine ngày Thứ Tư 20/4/2005, sau ngày ngài được bầu làm giáo hoàng, về mối ưu tiên hàng đầu của giáo triều ngài là vấn đề đại kết Kitô Giáo:
· “Bằng tất cả ư thức và vào lúc mở đầu cho thừa tác vụ của ḿnh ở Giáo Hội Rôma là nơi Thánh Phêrô đă tắm máu, vị Thừa Kế này quyết tâm không ngừng hoạt động hướng đến việc tái thiết mối hiệp nhất trọn vẹn và hữu h́nh nơi tất cả mọi thành phần môn đệ của Chúa Kitô. Đó là tham vọng của ngài, đó là nhiệm vụ bó buộc của ngài. Ngài biết rằng, để làm điều này, những bày tỏ về cảm t́nh thiện cảm mà thôi chưa đủ. Cần phải có những cử chỉ cụ thể để thấm nhập các tâm hồn và đánh động lương tâm, phấn khích mọi người tiến đến chỗ hoán cải nội tâm là điều căn bản cho tất cả mọi thứ tiến bộ trên con đường đại kết….. Vị Thừa Kế Thánh Phêrô đây tự cảm thấy chính ḿnh liên quan đến vấn đề này và sẵn sàng làm tất cả những ǵ trong khả năng của ḿnh để cổ vơ lợi ích chính yếu cho việc đại kết. Theo những vị tiền nhiệm của ḿnh, ngài nhất định quyết tâm nâng đỡ bất cứ sáng kiến nào có vẻ thích hợp với việc đẩy mạnh việc giao tiếp và thỏa hiệp với những vị đại diện thuộc các Giáo Hội khác và các cộng đồng giáo hội khác”.
Vấn đề đại kết Kitô Giáo, vào 2 tháng cuối năm 2006 đă trở nên khởi sắc, chẳng những với Cộng Đồng Hiệp Thông Anh Giáo, qua cuộc gặp gỡ giữa Đức Thánh Cha Biển Đức XVI với vị Giáo Chủ Cộng Đồng Hiệp Thông Anh Giáo là Đức Tổng Giám Mục Rowan Williams ở Canterbury, để cùng ngài kư kết một Bản Tuyên Ngôn Chung về vấn đề đại kết giữa đôi bên hôm 23/11/2006, mà nhất là với Giáo Hội Chính Thống Constantinople qua chuyến tông du Thổ Nhĩ Kỳ (28/11/-1/12/2006) trong dịp mừng Lễ Tông Đồ Anrê, Thánh Sư của Giáo Hội này. Ngoài tiến tŕnh đại kết Kitô Giáo giữa Giáo Hội Công Giáo Rôma và Cộng Đồng Hiệp Thông Anh Giáo (xin xem Nguyệt San Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp 1/2007) như hy vọng đang vươn lên như thế, tiến tŕnh đại kết Kitô Giáo giữa Giáo Hội Công Giáo Rôma với Giáo Hội Chính Thống Constantinople cũng tiến tới một trang sử mới.
Quyết tâm nỗ lực thực hiện việc đại kết Kitô Giáo nơi hai vị lănh đạo
Đúng thế, căn cứ vào những ǵ được trao đổi giữa hai vị lănh đạo của hai Giáo Hội này, nhất là của Đức Thánh Cha Biển Đức XVI và Bản Tuyên Ngôn Chung giữa hai vị lănh đạo, chúng ta chẳng những thấy được những tiến triển trong quá khứ cho tới nay, mà c̣n thấy được cả những bước tiến trong tương lai nữa, nhất là cảm thấy hết sức phấn khởi trước quyết tâm của hai vị lănh đạo hai Giáo Hội này, như được bày tỏ rơ ràng trong lời nghênh đón ĐTC của Đức Thượng Phụ Bartholomew I hôm Thứ Tư 29/11/2006 sau đây:
“Với ṿng tay rộng mở chúng tôi nghênh đón ngài nhân dịp hồng ân đến thăm Thành Phố này lần đầu tiên, như các vị tiền nhiệm của tôi là các Đức Thượng Phụ Athenagoras và Demetrios, đă tiếp đón các vị tiền nhiệm của ngài là Giáo Hoàng Phaolô VI và Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Những con người khả kính này của Giáo Hội cảm nhận được giá trị khôn lường và nhu cầu khẩn thiết về những cuộc gặp gỡ như thế trong tiến tŕnh ḥa giải bằng việc đối thoại trong yêu thương và chân lư.
“Thế nên, cả hai chúng ta, như những người thừa kế của các vị và là những người thừa kế Ngai Ṭa Rôma và Tân Rôma, chúng ta đồng chịu trách nhiệm về những bước – dĩ nhiên như chúng ta chịu trách nhiệm về những lỡ bước – trong cuộc hành tŕnh này cũng như trong cuộc chiến đấu của chúng ta để tuân lệnh của Chúa chúng ta đó là xin cho thành phần môn đệ của Người ‘được nên một’.
“Chính trong tinh thần này mà nhờ ơn Chúa, chúng tôi đă nhiều lần đến viếng Rôma và hai năm trước đây để hộ tống các hài tích của Thánh Grêgôriô Thần Học Gia và Thánh Gioan Kim Khẩu, nguyên là những vị Tổng Giám Mục của Thành Phố này, những vị có thánh tích được đức cố Giáo Hoàng quảng đại trả về cho Vương Cung Thánh Đường Thượng Phụ này. Chính trong tinh thần ấy nữa mà chúng tôi đă đến Rôma vào những tháng sau đó để tham dự lễ an táng của Giáo Hoàng Gioan Phaolô II.
“Chúng tôi hết ḷng cảm tạ Thiên Chúa về việc Đức Thánh Cha đă thực hiện những bước tương tự hôm nay đây với cùng một tinh thần”.
Về phần Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, tron g bài diễn từ vào lúc kết Lễ Thánh Anrê, cũng đă mạnh mẽ khẳng định lập trường của chung Giáo Hội Công Giáo Rôma mà ngài quyết tâm đặc biệt theo đuổi tron g giáo triều của ngài ngay từ ban đầu, như sau:
“Hôm nay, trong Thánh Đường Thượng Phụ Thánh George này, chúng ta có thể cảm thấy một lần nữa mối hiệp thông và ơn gọi của hai anh em Simon Phêrô và Anrê, nơi cuộc gặp gỡ của Vị Thừa Kế Thánh Phêrô và Người Anh của ḿnh trong thừa tác vụ giáo phẩm, vị lănh đạo một Giáo Hội theo truyền thống được thành lập bởi Tông Đồ Anrê. Cuộc gặp gỡ huynh đệ của chúng ta làm nổi bật mối liên hệ đặc biệt liên kết Giáo Hội Rome và Constantinople như hai Giáo Hội Chị Em với nhau…
“Trong cùng một tinh thần ấy, việc tôi hiện diện ở đây hôm nay là để lập lại quyết tâm của chúng ta trong việc tiến bước trên con đường hướng về vấn đề tái thiết lập – theo ơn Chúa – mối hiệp thông trọn vẹn giữa Giáo Hội Rome và Giáo Hội Constantinople. Tôi có thể bảo đảm cùng huynh rằng Giáo Hội Công Giáo sẵn sàng làm mọi sự có thể để thắng vượt những trở ngại và, cùng với anh chị em Chính Thống Giáo của chúng ta, t́m cách hiệu nghiệm nhất của vấn đề hợp tác về mục vụ để đạt được mục đích này”.
Quyết tâm thực hiện nỗ lực đại kết của hai vị lănh đạo này c̣n được tỏ hiện rơ ràng ở ngay phần mở đầu của Bản Tuyên Ngôn Chung như sau:
“Cuộc gặp gỡ huynh đệ này đă mang chúng tôi lại với nhau, Giáo Hoàng Rôma Biển Đức XVI và Thượng Phụ Toàn Cầu Bartholomew I, là việc Thiên Chúa làm, và ở một nghĩa nào đó là tặng ân của Ngài. Chúng tôi dâng lời cảm tạ lên Vị Tác Giả của tất cả những ǵ là tốt đẹp này, Đấng cho chúng tôi một lần nữa có thể, trong nguyện cầu và qua đối thoại, bày tỏ niềm vui chúng tôi cảm thấy như là anh em và lập lại quyết tâm của chúng tôi trong việc tiến tới mối hiệp thông trọn vẹn. Quyết tâm này bắt nguồn từ ư muốn của Chúa và từ trách nhiệm của chúng tôi là những Mục Tử trong Giáo Hội Chúa Kitô. Chớ ǵ cuộc gặp gỡ của chúng tôi trở thành một dấu hiệu và là một phấn khởi cho chúng tôi trong việc chia sẻ cùng những cảm thức như nhau và những thái độ giống nhau của t́nh huynh đệ, việc hợp tác và mối hiệp thông trong bác ái và chân lư. Chúa Thánh Thần là Đấng sẽ giúp chúng tôi sửa soạn cho ngày trọng đại của việc tái thiết mối hiệp nhất trọn vẹn, bao giờ và ra sao tùy ư Chúa. Bấy giờ chúng tôi mới có thể thực sự mừng rỡ hân hoan”.
Căn cứ vào những lời lẽ của Đức Thánh Cha Biển Đức XVI, như trong bài đáp từ cho riêng Đức Thượng Phụ hôm Thứ Tư 29/11 (1), rồi bài diễn từ cho chung cộng đồng Giáo Hội Chính Thống Contanstinople sau Lễ Thánh Anrê 30/11 (2), và Bản Tuyên Ngôn Chung giữa hai vị cùng thời điểm kết Lễ Thánh Anrê (3), chúng ta thấy được tiến tŕnh đại kết Kitô Giáo giữa Giáo Hội Công Giáo Rôma và Giáo Hội Chính Thống Giáo Constantinople đă diễn tiến trong quá khứ và hướng đi của tiến tŕnh này trong tương lai như sau:
(xem tiếp mai: 1) Quá khứ: Xóa bỏ vạ tuyệt thông lẫn nhau; 2) Quá khứ: Những cuộc viếng thăm nhau và những tuyên ngôn chung)
“Nếu không có một sự thật tối hậu để hướng dẫn và điều khiển hoạt động chính trị th́ các ư nghĩ và niềm xác tín có thể dễ dàng bị mạo dụng v́ những lư do quyền lực”.
Đức Ông Anthony Frontiero, viên chức của Hội Đồng Ṭa Thánh về Công Lư và Ḥa B́nh, với cuộc họp thường niên của 56 quốc gia thành viên của Tổ Chức An Ninh và Hợp Tác ở Âu Châu về những dấn thân trong lănh vực nhân quyền, được tổ chức ở Warsaw, Balan 2-13/10/2006.
Thưa Ông Điều Hợp Viên,
Ṭa Thánh xin cám ơn về cơ hội được tham dự vào Cuộc Họp Áp Dụng Nhân Bản của Tổ Chức An Ninh và Hợp Tác ở Âu Châu OSCE, và muốn xác nhận những nỗ lực của cơ quan này cùng những tổ chức và cơ cấu chi n hánh của nó trong việc phục vụ cho dân chủ và nhân quyền.
Làm như thế là Ṭa Thánh muốn lập lại niềm xác tín của ḿnh là nền dân chủ đích thực chỉ có thể trở thành khả dĩ trong một t́nh trạng được cai trị bằng luật pháp, và trên nền tảng của một quan niệm đúng đắn về con người cùng với phẩm vị vốn có nơi mỗi người.
C ần phải hội đủ những điều kiện cho viêc tiến triển này cả từ cá nhân, nhờ được giáo dục và đào luyện theo những lư tưởng chân thực, lẫn từ ‘vai tṛ chủ thể’ của xă hội, bằng việc tạo nên những cấu trúc cho vấn đề tham gia và chia sẻ trách nhiệm.
Tuy nhiên, trong việc theo đuổi cao quí cho nền dân chủ cần phải chống lại khuynh hướng cho rằng chủ trương bất khả thần tri và chủ trương tương đối nghi hoặc là thứ triết lư và là thái độ căn bản tương hợp với các h́nh thức dân chủ nơi đời sống chính trị.
Thường xẩy ra là, những người tin rằng họ biết được sự thật và chặt chẽ gắn bó với sự thật ấy được cho là không đáng tin theo một quan điểm dân chủ nào đó, v́ họ đă không chấp nhận sự thật là những ǵ cần phải được quyết định bởi số đông, hay nó tùy thuộc vào sự biến đổi tùy theo các chiều hướng chính trị khác nhau.
Ṭa Thánh cũng xin lập lại niềm tin tưởng của ḿnh là, nếu không có một sự thật tối hậu để hướng dẫn và điều khiển hoạt động chính trị th́ các ư nghĩ và niềm xác tín có thể dễ dàng bị mạo dụng v́ những lư do quyền lực. Như lịch sử đă chứng to 3, một nền dân chủ mà không có n hững thứ giá trị có thể dễ dàng biến thành một thứ độc tài chuyên chế công khai hay lộ liễu trá h́nh.
Ngoài ra, nền dân chủ đích thực và các cấu trúc của nó cũng cần đến những nỗ lực phát triển và nâng đỡ cái nền tảng thu nhập trong việc hỗ trợ cho các sản vật công cộng toàn cầu, bao gồm vấn đề về môi trường, những hiệp định công nhận nhân quyền, việc gia tăng dự phần và đại diện trong các chính sách qua tổ chức vàv các cơ cấu địa phương, miền và đa phương của công dân – tất cả đều giúp vào việc áp dụng thi hành công ích.
Sau hết, Thưa Ông Điều Hợp Viên, nguyên tắc phụ trợ bao hàm là ‘xă hội dân sự là một mảnh đất mà ở đó các mầm mống của xá hội tính nhân loại tăng trưởng’. Tính cách phụ trợ của các c ộng đồng địa phương và các hiệp hội là những ǵ cần thiết cho công ích của chính quyền dự phần.
Chính v́ dấu ấn xă hội nơi phẩm giá của con người mà Ṭa Thánh đă nhất trí liên kết nhân quyền với trách nhiệm, và nh́n nhận rằng chính quyền vẫn có trách nhiệm cai trị bằng hành động phụ trợ, hay cải tiến hành động phụ trợ đang gây thiệt hại cho thiện ích của toàn thể hay gây tổn thương cho phúc hạnh của một số phấn tử.
Xin cám ơn Ông Điều Hợp Viên
Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch theo tín liệu được Zenit phổ biến ngày 26/10/2006