4.1

 

Tinh thần B́nh Dân Phục Vụ nơi TCV Simon Ḥa Đà Lạt

 

 

 

 

Đ

úng thế, tôi đă được Cha Thủ sinh ra bằng ḷng tin tưởng vào Chúa-Mẹ liên quan tới Tinh Thần Tận Hiến Đồng Công. Và v́ là đứa con thiêng liêng của ngài, tôi đă được hân hạnh "không giống lông th́ giống cánh", một đôi cánh bao gồm hai ḷng sùng kính chân truyền đích thực của người Kitô hữu Công Giáo, đó là ḷng tôn sùng Mẹ Maria liên quan tới Fatima và ḷng tôn sùng Đức Thánh Cha liên quan tới việc gắn bó với Giáo Hội.

 

Phải công nhận là Di Sản Đồng Công chính yếu nhất và quan trọng nhất của Cha Thủ nơi tôi đó là ḷng tin tưởng của ngài nơi Chúa - Mẹ, một di sản quí báu cũng đă được tôi thực sự mang đầu tư sinh lợi vô vàn, cho chính bản thân tôi cũng như cho các tâm hồn được tôi phục vụ hay làm việc với tôi, nơi hai hoạt động tông đồ giáo dân của tôi là Phong Trào Thiếu Nhi Fatima và chương tŕnh Phát Thanh Tin Mừng Sự Sống, như những ǵ tôi đă chia sẻ trên đây.

 

Nếu nói theo ngôn ngữ của Phim Tầu th́ Cha Thủ chẳng những đă đả thông kinh mạch cho tôi, mà c̣n truyền thêm nội công thâm hậu của chính bản thân ngài cho tôi. Bởi thế, chính nhờ được một đệ nhất cao thủ về thánh đức đối với tôi bấy giờ đả thông những khuynh hướng và vướng mắc kiêu căng tự ái cố hữu nơi ḿnh là những ǵ tự tôi bất khả thắng vượt, và lại nhận được nội công thâm hậu là ḷng tin tưởng vào Chúa - Mẹ của tay cao thủ này cấp tốc truyền cho, tôi đă b́nh tĩnh hạ sơn hành hiệp và quả thực đă không làm cho ngài bị bẽ mặt và không hổ danh là một trong thành phần môn sinh chân truyền của ngài.

 

Tuy nhiên, ḷng tin tưởng Chúa - Mẹ là Di Sản Đồng Công nguyên tuyền của Cha Thủ này nơi tôi sẽ không thể nào càng ngày càng "đâm rễ vươn cao", "đâm rễ" nơi tôi và "vươn cao" trong đời, nếu thiếu tinh thần b́nh dân và phục vụ của Ḍng Đồng Công.

 

Quả vậy, theo kinh nghiệm hoạt động của ḿnh, chính nhờ tinh thần b́nh dân ḥa đồng với thành phần được trao phó và tinh thần phục vụ hoàn toàn vô vị lợi, theo gương Chúa Kitô và lời Chúa Kitô "Non Ministrari Sed Ministrare" (Mt 20:28), tôi đă gắt hái được hoa trái ngoài ḷng mong ước, đầu tiên ở Tiểu Chủng Viện Simon Ḥa Đà Lạt (1972-1974), sau đó ở giới trẻ Thiếu Nhi Fatima TGP/LA và chương tŕnh phát thanh Tin Mừng Sự Sống.

 

Ở Tiểu Chủng Viện Simon Ḥa, tôi chẳng những được Cha Hiệu Trưởng Nguyễn Văn Nhượng và Cha Giám Học Vương Văn Điền trao trách nhiệm dạy học 10 tiếng một tuần cho 3 lớp nhỏ hai môn Việt Văn và Sử Địa, và Cha Giám Thị Nguyễn Hữu Duyên ủy thác việc coi học vào buổi chiều cũng cho 3 lớp nhỏ đệ nhất cấp này, mà c̣n được Cha Quản Lư Nguyễn Văn Tính nhờ phục vụ các tiểu chủng sinh trong việc mua bán các thứ đồ cần dùng cho các em, nhất là sau cơm trưa.

 

Ngoài ra, tôi c̣n được Cha Giám Đốc Trần Đức Huân mời kiêm nhiệm vai tṛ Trưởng Ban Cứu Thương, chuyên lo phát thuốc và chích thuốc cho các em sau điểm tâm sáng, đi kiếm thuốc và mua thuốc cho chủng sinh, nếu cần th́ chở các em đi nhà thương trong ngày, kể cả việc thường xuyên bưng cơm bưng cháo cho các em bị đau yếu ở pḥng bệnh hay tại bàn ăn v.v.

 

Ở môi trường giáo dục đầu tiên tôi được phục vụ này, tôi đă có được một kinh nghiệm thật là quí báu về việc phục vụ liên quan tới tác dụng hết sức tích cực trong lănh vực giáo dục, đó là nghệ thuật "pro active", tức biết trước thành phần được ḿnh phục vụ cần những ǵ để gợi ư và sẵn sàng đáp ứng, chứ không cần phải đợi đến khi họ chạy đến với ḿnh, xin ḿnh giúp đỡ.

 

Nghệ thuật “pro active” này thật ra cũng được bắt nguồn từ tinh thần phục vụ của Đấng đă “tự” hứa cứu độ loài người sau nguyên tội (cf. Gen 3:15), “tự“ thiết lập giao ước với Dân Do Thái và “tự“ trung thành với giao ước của ḿnh cho tới cùng cho dù có bị dân này quá sức là bất trung với ḿnh, “tự” hóa thành nhục thể (cf. Jn 1:14), “tự bỏ mạng sống ḿnh đi” (Jn 10:18), “tự hiến” (Jn 17:19), mà thôi. Tại môi trường đào luyện linh mục này của một giáo phận trong các giáo phận, thành phần sẽ sống đời độc thân như dấu hiệu “không để được phục vụ mà là phục vụ” theo như câu được Ḍng Đồng Công nhận làm tâm niệm, tinh thần b́nh dân và phục vụ của Đồng Công thật là nổi bật và hấp dẫn đối với một cơ cấu tổ chức vốn thiên về cấp trật và hướng đến “phẩm trật”.

 

Bởi thế, dù tôi có tỏ ra khá ngặt nghèo với các em về vấn đề kỷ luật, nhưng các em vẫn kính nể tôi, và thích chơi với tôi, nhất là sau giờ cơm tối. Vừa đọc xong kinh cám ơn cuối bữa ăn tối, một số em đă ùa lên bàn ăn chính của các cha ở giữa nhà cơm để kéo tôi đi với các em, làm tôi rất ngượng với các cha, và phải nói nhỏ với các em về chỗ hẹn ḥ (trước các lớp học của các em ở mặt tiền của chủng viện, gần pḥng ngủ của tôi) sau bữa tối để cứ đến đó gặp nhau sau.

 

Thời gian hoạt động ở Tiểu Chủng Viện Simon Ḥa, tuy hết sức vất vả, không c̣n giờ giấc ǵ cho ḿnh, hoàn toàn sống cho các em tiểu chủng sinh, các vị linh mục tương lai của Giáo Hội, tôi lại thấy ḿnh chẳng những gần gũi với Chúa hơn bao giờ hết, ở chỗ càng thành công càng thấy việc Chúa làm, mà c̣n ở chỗ sống gần gũi với tha nhân hơn bao giờ hết, khi hết ḿnh phục vụ họ và được họ hết sức quí mến.

 

 

Nhà Nguyện ĐCV Minh Ḥa Đà Lạt ngày 5/7/2006,

cũng là nhà nguyện của TCV Simon Ḥa Đà Lạt 1972-1974

 

 

 

Nội Dung

  

Nhập Đề……………………………………………………….3

 

Mở: Sáu Di Sản Đồng Công của Cha Thủ nơi tôi…………5

 

1- Di Sản Tôn Sùng Mẹ Maria Liên Quan tới Fatima….…9

 

2- Di Sản Tôn Sùng Đức Thánh Cha và Giáo Hội……….19

 

3- Di Sản Tin Tưởng Chúa-Mẹ với Tinh Thần Tận Hiến..27

3.1- Qua Phong Trào Thiếu Nhi Fatima…………………..37

3.2- Qua CT Phát Thanh Tin Mừng Sự Sống……………..44

 

4- Di Sản Tinh Thần B́nh Dân Phục Vụ………………….49

4.1- Nơi Chủng Viện Simon Ḥa Đà Lạt………………....58

4.2- Nơi Phong Trào Thiếu Nhi Fatima…………………..63

4.3- Nơi CT Phát Thanh Tin Mừng Sự Sống……………..71

 

5- Di Sản Về Lời Chúa……………………………………...75

 

6- Di Sản Về Kinh Mân Côi………………………………...81

 

Kết : “Tất cả những ǵ tôi có được đều từ Cha Thủ…”…87