4©
H |
ôm nay thứ hai. Để mở
đầu cho một tuần làm việc, theo chương
trình thường lệ, bao giờ Tâm cũng họp chung
giới trẻ đến với Trung Tâm Giới Trẻ
Việt Nam do chàng khởi xướng và chủ
trương gần 3 năm nay. Sáng, chàng gặp gỡ nhóm
giới trẻ đã thành đạt hay đang trên đà
công thành danh toại, đã được chàng thiết tha
kêu mời đến, qua báo chí, phát thanh, quen biết v.v., để
tình nguyện giúp trung tâm của họ cũng như
của thành phần giới trẻ không được may
mắn như họ. Chiều, chàng gặp gỡ nhóm
giới trẻ bất hạnh thuộc mọi lãnh vực
của cuộc sống, đã đến với trung tâm được
chàng lập ra cho họ, từ bạn bè rủ rê, từ
cha mẹ nhờ giúp, nhất là từ các cơ quan công
quyền giới thiệu tới, như từ các
trường học, nhiều nhất từ văn phòng
probation phụ trách việc cải huấn cho tòa án vị
thành niên juvenile court.
Trong cuộc gặp gỡ
giới trẻ của ngày đầu tuần này, theo thói
quen và kinh nghiệm cho thấy, đối với giới
trẻ kém may mắn, chàng thường để họ
tự do phát biểu cảm nhận của họ, kể
cả những vấn nạn liên quan đến cuộc
sống trong xã hội. Trái lại, đối với thành
phần giới trẻ đang cùng chàng phục vụ cho
nhóm giới trẻ kém may mắn, chàng thường tâm tình
chia sẻ cảm nghiệm sống với họ. Để
họ thấu hiểu hơn ý nghĩa và giá trị của
cuộc đời, ngoài những gì chàng chia sẻ với họ,
chàng còn hay tặng họ những cuốn sách cần
thiết cho đời sống của họ nữa,
như ngay từ đầu chàng đã tặng cho họ
cuốn “Đời Thênh Thang Sống” của tác giả Cao
Tấn Tĩnh, xuất bản vào mùa hè năm 1993, nhân
dịp Ngày Giới Trẻ Thế Giới tại Denver,
tiểu bang Colorado ở Hoa Kỳ. Đối với chàng,
cuốn sách nhỏ này, theo nội dung của nó, chẳng
khác gì như một cuốn cẩm nang sống của
giới trẻ, rất cần thiết cho chung giới trẻ,
nhất là nhóm giới trẻ ưu tú đã được
chàng trao tặng cuốn sách này để làm hành trang cho
họ vào đời. Nơi cuốn sách “Đời Thênh
Thang Sống” chàng trao tặng cho họ, nếu biết
nghiền gẫm, họ dần dần sẽ nhập tâm đầu
đề của 7 chương sách để sử
dụng như 7 câu định nghĩa sống hay 7 câu
khẩu huyết làm người. Thật sự, từng
người trong nhóm giới trẻ ưu tú cộng tác
với chàng phục vụ tại trung tâm đã thuộc
lòng 7 câu tâm niệm này:
Sống Động là Tăng
Trưởng Tầm Vóc;
Lương Tri là Ơn
Gọi Làm Người;
Niềm Tin là Văn Hóa
Thần Linh;
Tự Do là Làm Chủ Cuộc
Đời;
Bình An là Tràn Đầy Sức
Sống;
Yêu Thương là Bản Tính
Hoàn Thiện;
Hạnh Phúc là Viên Mãn Yêu
Thương.
Dựa vào 7 câu tâm niệm
của cuốn “Đời Thênh Thang Sống” ấy, chàng
cũng đã từ từ, dùng từng câu một, chia
sẻ cảm nghiệm sống của mình với họ,
cũng như để họ chia sẻ cảm nghiệm
sống của họ với nhau, vào những ngày họp
mặt đầu tuần như hôm nay. Càng sống với
nhóm giới trẻ, ưu tú cũng như không may, chàng càng
nhận thức được chân lý không thể phủ
nhận sau đây: giới trẻ là thành phần khao khát
chân thiện mỹ hơn ai hết và tuổi trẻ là
thời kỳ tìm kiếm chân thiện mỹ hơn lúc nào
hết. Do đó, nếu giới trẻ hay tuổi trẻ
không được ai chăm sóc và dẫn dắt
hướng chiều về nguồn hạnh phúc đích
thực, về chân trời chân thiện mỹ, chúng sẽ
tự động đi tìm cho chúng chân thiện mỹ
như chúng tưởng, nơi hút sách hay xác thịt v.v. là
những gì làm cho chúng cảm thấy thỏa mãn cấp
thời. Thế nhưng, thực tế cho thấy, chính
những gì mà chúng tưởng là chân thiệm mỹ ấy,
những gì có thể hiến cho chúng một chút
sướng khoái nhất thời ấy, lại làm cho tâm
thần chúng bị phát độc và phóng uế ra ngoài
bằng những tác hành thua cả con vật hay không hơn
gì loài thú, như hành động phá thai nơi giới
trẻ nữ, hay bạo lực dâm loàn nơi giới
trẻ nam v.v.
Cảm nhận được
một cách sâu xa và thấm thía như vậy, Tâm thấy
thương đám giới trẻ kém may mắn hơn bao
giờ hết, và càng thấy mình phải nỗ lực
hơn nữa trong việc bảo trì nhóm trẻ ưu tú. Có
thể gồm tóm tất cả tư tưởng mà Tâm đã
chia sẻ với nhóm trẻ ưu tú của Trung Tâm Giói
Trẻ Việt Nam từ trước đến nay vào 4 điểm
chính yếu sau đây: Định Hướng Cuộc Đời,
Con Người Là Ai?, Sống Để Làm Gì? và Đâu Là
Sự Thật?
Định Hướng
Cuộc Đời
Cuộc đời của con người trên trần gian,
từ khi mở mắt chào đời cho đến khi
nhắm mắt lìa đời, là một cuộc hành trình đi
về vĩnh cửu, là một cuộc tìm đạt
Chân-Thiện-Mỹ.
Đối với con người hữu hình và hữu
hạn, một cuộc hành trình tiến về một đích
điểm có vẻ mờ mịt như thế chính là
một Hành Trình Niềm Tin, một hành trình đầy
tối tăm và cạm bẫy, tối tăm cho tâm linh
hướng hạ của con người, và cạm
bẫy cho bản chất yếu đuối của con
người.
Mang một bản tính vừa bất toàn lại bất
lực như thế, lý trí thì mù lòa, ý chí thì yếu nhược,
tình cảm thì lệnh lạc, con người không thể
nào tự mình đi trọn cuộc Hành Trình Niềm Tin này
mà không bị lầm lạc, vấp phạm và sa ngã.
Lầm lạc trong cuộc Hành Trình Niềm Tin có nghĩa là
đi mãi mà cứ luẩn quẩn một chỗ, cứ
dậm chân tại chỗ, cứ chứng nào tật
ấy, nhiều khi càng ngày lại càng xa hay càng mất đích
điểm cần phải đến, thậm chí không còn
phân biệt được lành với dữ.
Thế nên, khi bị lầm lạc, con người cần
phải dừng chân đúng lại, để biết mình đang
ở đâu, mới có thể tìm ra đúng hướng đi.
Có ra khỏi cái vòng lẩn quẩn hay tệ trạng
của mình, con người mới vững tâm tiếp
tục đi cho đến cùng cuộc Hành Trình Niềm Tin
của mình.
Tĩnh tâm là một chặng dừng chân cuộc đời,
để lấy lại sức thiêng và định
hướng đi chính xác cho cuộc Hành Trình Niềm Tin
của mình.
Một con người lầm lạc là một con người
làm những điều không xứng hợp với thân
phận, với phẩm giá hay với ơn gọi làm
người của mình. Trong tình trạng lầm lạc
này, con người chẳng khác nào như một người
nằm mơ (nếu nhẹ), một người say rượu
(nếu vừa), một người điên khùng (nếu
nặng), tức là những thành phần làm các điều ngớ
ngẩn, trẻ con, nguy hại, mà nếu tỉnh táo, có
lẽ đa số họ đã không dám làm như vậy.
Thế nên, biết mình là tình trạng tỉnh táo của con
người, là lúc con người ý thức được
mình, để thấy được rằng mình đang ở
đâu và đang làm gì, đúng hay sai, tốt hay xấu, lành
hay dữ, thiện hay ác, lợi hay hại, khôn hay dại
v.v. Biết mình, bởi đó, là khởi điểm
của Hành Trình Niềm Tin, là điều kiện cải
thiện đời sống, để có thể đạt
đến Chân-Thiện-Mỹ, đích điểm của đời
sống làm người.
Cuộc sống của con người là một khám phá liên
lỉ chính bản thân mình. Thế nhưng, cho đến
chết, con người cũng không thể nào hoàn toàn
biết mình cho trọn vẹn. Bằng cớ là, còn
sống con người còn lầm lạc, còn lỗi
phạm, còn mê man, nghĩa là còn cần phải cải
thiện, còn cần phải được đánh thức
dậy.
Cải thiện đời sống là tác động thức
giấc biết mình, để sống đúng với
ơn gọi làm người của mình, trong cuộc hành
trình đi về vĩnh cửu, một hành trình tìm gặp
Chân-Thiện-Mỹ, Thần Tượng của con người,
Tuyệt Đích của đời sống, Chân Trời
của hạnh phúc.
Con Người Là Ai?
Là một tạo vật duy nhất trên đời có cả
hồn lẫn xác, vừa hữu hình lại vừa vô hình,
vừa linh thiêng lại vừa vật chất, trong mầu
nhiệm tạo dựng, con người là một tổng
hợp đất trời, và là một tụ điểm
trong trời đất.
Thế nhưng, con người vẫn không phải là trung
tâm điểm của vũ trụ, trái lại, con người
vẫn phải tự xoay vần lấy bản thân mình và
còn phải xoay mình chung quanh mặt trời Thần Linh
nữa mới có thể tồn tại. Thực tế đã
cho thấy, bao lâu còn biết lắng nghe tiếng
lương tâm chân chính, theo hấp lực của Mặt Trời
Chân-Thiện-Mỹ tối cao bất biến, thì con người,
cá nhân cũng như xã hội, mới có thể sinh tồn
trong bình an thịnh đạt. Bằng không, sống
bất hòa hợp với định luật thiên nhiên
của trời đất, nhất là với qui luật
luân lý phổ quát của tâm linh, con người chỉ
gặp toàn bất trắc và bất hạnh, mà nếu không
kịp thời cải thiện, chính con người sẽ
trở thành một tận điểm tự diệt vong!
Cũng có thân xác như con vật, nhưng hình thức
cấu trúc nơi thân xác của con người khác hẳn
với của con vật, thân xác của con người đã
là một ấn tích làm người của họ, và cả
hồn xác của con người là một bí tích hiệp
thông của trời đất.
Về thể chất và theo hình thức, con người
chẳng khác gì con vật. Nhưng về nội dung, con
người chẳng những có lý trí để tìm kiếm
Sự Chân Thật, có lòng muốn để tìm kiếm
Sự Thiện Hảo, có tình cảm để tìm kiếm
Sự Mỹ Lệ, mà còn có cả lương tâm để
nhận thức Chân-Thiện-Mỹ và có tinh thần để
có thể đạt đến Chân-Thiện-Mỹ cũng
như để hiệp thông với Chân-Thiện-Mỹ
nữa.
Phải chăng vì thế mà:
Thân của con người không nằm ngang, tức không
nằm song song với mặt đất như thân thể
của con vật, một thế nằm như nói lên
rằng con người cũng chỉ có một giá trị
ngang hàng với vật chất, mà là một thế
thẳng đứng trên mặt đất, hoàn toàn vượt
trên vật chất.
Đầu của con người không hướng hạ,
chúi xuống mặt đất, một hướng
chiều như công nhận vật chất là cùng đích
của mình, mà là hướng thượng, vươn
thẳng lên trời cao, như hướng về quê
hương vĩnh cửu của mình.
Mắt của con người không nhìn xuống mặt đất,
như coi mặt đất là đối tượng mình
phải đạt đến, mà là nhìn thẳng về phía
trước mặt, như hướng về và tìm
kiếm một tương lai vĩnh cửu, một
hạnh phúc trường sinh bất diệt.
Bụng của con người không nằm sát với
mặt đất, như dính chặt với bản
năng thú tính sống để mà ăn, nhưng được
đặt nằm ở trên đôi chân đạp mặt đất,
vì con người bao giờ cũng phải làm chủ
mặt đất, có quyền sử dụng vật
chất chứ không làm tôi lệ thuộc vật chất.
Tay của con người không phải để bò như
một cặp chân phụ giống con vật, loài dùng
bốn chân trong việc đi kiếm ăn, mà được
dùng để làm việc canh tác trái đất và phục
vụ tha nhân đồng loại của mình.
Chính vì thế:
Con người là một tạo vật cao cả
vươn lên, chứ không phải là một loài thấp kém
thường hèn. Vì thân của con người thẳng đứng
như một cây mọc trên mặt đất. Chân như
rễ cây đâm sâu xuống lòng đất, để hút
lấy từ ngoại giới kinh nghiệm làm nhựa
sống cho tâm linh của mình, nhờ đó, càng bước
đi trên mặt đất, con người lại càng từng
trải trong cuộc Hành Trình Niềm Tin.
Con người là một tạo vật hướng thượng,
chứ không phải là một loài hướng hạ. Vì đầu
của con người hướng thẳng lên trời
như hướng về một cõi siêu linh cao cả,
với mớ tóc tư tưởng khôn ngoan như hoa lá,
trổ sinh từ trí óc suy luận của con người
khoa học, để được sinh hoa kết
thành một nền văn hóa nhân bản cho cuộc sống
nhân sinh.
Con người là một tạo vật của vô biên
vĩnh cửu, chứ không phải là một loài của
vật chất hiện sinh. Vì đôi mắt của con
người nhìn thẳng trước mặt, như
hướùng về một tương lai với bao
ước mơ và hy vọng, và sẽ luôn luôn tìm kiếm
cho đến khi được viên mãn. Nằm ngửa mà
ngủ, con người như đợi chờ một
cuộc sống trường sinh bất diệt.
Con người là một tạo vật được
dựng nên để làm chủ, chứ không phải là
một loài hiện hữu để làm tôi. Bụng của
con người được đặt trên đôi chân đạp
mặt đất, như con người ăn để
mà sống. Đôi tay của con người thong dong không bám
sát mặt đất như đôi chân, để có thể
tạo nên cho mình một nền văn minh nhân sinh, bằng
cách sử dụng tất cả mọi khả năng
của mình trong việc khai thác tất cả mọi tài
nguyên thiên nhiên, trong việc khám phá hữu ích về khoa
học thực nghiệm, và trong việc sáng chế
những tiện nghi về kỹ thuật, tạo
thoải mái cho đời sống làm người của
mình trên mặt đất.
Con người đúng là một Hạt Giống Thần
Linh được gieo vào mặt đất trần gian, mà
thân xác của con người là lớp vỏ, cần
phải bị mục nát đi theo định luật
tự nhiên, để hồn thiêng là nhân sự sống có
thể nẩy mầm, phát triển và sinh hoa kết trái,
một sản phẩm thần linh bất diệt của
Chân-Thiện-Mỹ.
Sống Để Làm Gì?
Nếu con người thực sự biết mình, con
người tất nhiên sẽ biết được ý
nghĩa của cuộc đời: Sống để làm
gì?
Biết mình chính là con mắt của con người nhìn vào
cuộc đời và nhận diện cuộc đời.
Cho dù cuộc đời tự nó có sáng đẹp mấy đi
nữa, nếu con người bị mù loà ở chỗ
không biết mình, thì đối với họ, cuộc đời
chỉ là một màn đêm tăm tối, chỗ nào cũng
có thể là cạm bẫy chụp bắt họ, là cản
trở làm cho họ vấp ngã, là hố thẳm làm cho
họ bị diệt vong...
Thực ra, đời sống ngay từ ban đầu
vốn tốt lành song đã bị con người sa đọa
biến nó từ một Thiên Thai Địa Đường
thành "đời là một bể khổ", là một
bãi tha ma chết chóc. Do đó, càng không biết mình, con
người càng dễ bị tử thần bắt cóc, và
càng dễ trở thành những bóng ma quái trên trần gian,
gây ra những gương mù, lôi kéo những kẻ yếu
vía đi vào cõi chết ngàn thu.
Chính vì thế, nếu không được Quyền Năng
Tuyệt Đối giải cứu, sống trên đời,
con người sẽ vĩnh viễn bị chìm ngập
trong bể khổ, cuối cùng là thối nát trong nấm
mồ sự chết. Con người không đã và đang
sống trong nấm mồ sự chết là gì, khi họ
liên lỉ sống trong tình trạng hoàn toàn bất toàn,
bất lực, bất mãn và bất an.
Con người bất toàn: ở chỗ, họ muốn
những điều không được làm. Con người
bất lực: ở chỗ, họ không làm được
những điều họ muốn hay tránh những được
những bất trắc xẩy ra, dù đã hết sức đề
phòng. Con người bất mãn: ở chỗ, họ
muốn những điều như ý lại gặp
những điều trái ý. Con người bất an: ở
chỗ, họ muốn cả những điều làm
hại cho chính bản thân của họ, nhất là dù
biết trước hậu qủa của nó mà vẫn cứ
nhào vô, vẫn không thể nào bỏ được...
Bởi đó, cuộc sống của con người trên
trần gian này chính là một cuộc vượt qua sự
chết mà vào Sự Sống, vượt qua lãnh giới
tự nhiên mà vào lãnh giới siêu nhiên, vượt qua thân
phận làm người để nên giống như
Thần Linh.
Mọi sinh vật sống động theo bản tính
tự nhiên của mình. Con vật chỉ có xác, nên chúng
chỉ sống để mà ăn. Con người có cả
xác lẫn hồn, nên không nguyên sống bởi bánh mà còn
sống bởi những gì có tính cách Thần Linh, sống
theo những chân lý đời đời.
Con người bề ngoài chẳng những có xác thịt
như con vật, bề trong còn có hồn thiêng như
bản tính của thần linh. Mà yếu tố chính yếu
làm nên con người, đồng thời cũng là yếu
tố làm cho con người khác với con vật, đó là
linh hồn của họ. Thế nên, sống theo bản
năng là con người sống như con vật, sống
theo tâm linh khôn ngoan, con người mới tỏ ra mình
thực sự là người và làm người.
Con người chỉ bắt đầu làm người,
khi biết dùng trí khôn để tìm kiếm Sự Chân
Thật, biết dùng lòng muốn để tìm kiếm
Sự Thiện Hảo, và biết dùng tình cảm để
tìm kiếm Sự Mỹ Lệ.
Con người càng ngày càng tỏ ra mình trưởng thành,
khi biết suy tư và phán đoán theo Sự Chân Thật,
biết chọn lựa và quyết định theo Sự
Thiện Hảo, biết thông cảm và phản ứng
một cách khôn ngoan theo Sự Mỹ Lệ.
Đạt đến Chân-Thiện-Mỹ, đích điểm
của cuộc đời, chính là và phải là mục đích
tối hậu và trên hết của con người sống
trên trần gian. Một khi chưa đạt được
đích điểm của thân phận làm người này,
con người sẽ không thôi khao khát, sẽ còn khắc
khoải cho đến khi hoàn toàn được bình an vui
sống.
Đâu Là Sự Thật?
Một con người dù có lừa dối được
tất cả mọi người, nhưng họ vẫn
không bao giờ muốn bị ai lừa dối. Bởi vì,
con người vốn hướng về và tìm kiếm
Sự Chân Thật duy nhất, đối tượng
của lý trí con người, có thể làm con người
phán đoán chính trực.
Một con người dù có ác độc làm hại hết
mọi người, nhưng họ vẫn không muốn
bị ai làm hại. Bởi vì, con người vốn
hướng về và tìm kiếm Sự Thiện Hảo
tối thượng, đối tượng của lòng
muốn con người, có thể làm con người hoàn toàn
thỏa mãn,
Một con người dù quê mùa dốt nát đến đâu,
cũng có thể bất chấp thủ đoạn để
được mọi sự như ý muốn. Bởi vì,
con người vốn hướng về và tìm kiếm
Sự Mỹ Lệ tuyệt vời, đối tượng
của tình cảm con người, có thể làm con người
khôn ngoan khéo léo.
Thế nhưng, trên con đường thiên định
một chiều tiến về Siêu Việt Thể
Chân-Thiện-Mỹ, về Chân Trời Hạnh Phúc muôn đời
bất diệt, cuộc sống của con người
vốn có khuynh hướng ngược chiều, chắc
chắn sẽ khó lòng tránh được tai nạn... Khi
gặp tai nạn, con người có thể sẽ trở
nên như một hạt giống bị hư nhân, không bao
giờ còn nẩy mầm để mọc lên được
nữa, và đời đời sẽ bị chôn vùi
dưới lòng đất tuyệt vọng đầy
hư ảo.
Cho dù con người là một hạt giống mà nhân
của nó có còn lành mạnh đi nữa, cũng không
thể tự mình nẩy mầm và phát triển được,
để đạt đến tầm vóc đích thực
của mình, nếu nó không có đủ điều kiện
thuận lợi.
Do đó, không lạ gì, trong khi đi tìm Sự Chân Thật,
con người cứ tưởng những gì mình nghĩ là
đúng. Trong khi đi tìm Sự Thiện Hảo, con người
cứ tưởng những gì mình muốn là tốt. Trong
khi đi tìm Sự Mỹ Lệõ, con người cứ
tưởng những gì mình cảm xúc là hay, mình phản ứng
là lợi. Nhưng cuộc đời của họ,
trước con mắt chứng nhân của một
lương tri còn chân chính, lại chỉ toàn trổ sinh hoa
bất mãn và trái bất an.
Tìm đạt Chân-Thiện-Mỹ mãi mà không được
không phải là vì không có Chân-Thiện-Mỹ, hay
Chân-Thiện-Mỹ chỉ là một địa chỉ ma,
không có trong bản đồ cuộc sống của con
người. Do đó, càng sống buông thả như không có
Chân-Thiện-Mỹ, con người càng chìm đắm và
mất tích trong một cuộc sống hoang đường.
Chân-Thiện-Mỹ là một Thực Tại Tối Cao Siêu
Việt, chỉ có Lương Tâm chân chính mới có thể
cảm nghiệm. Chân-Thiện-Mỹ là một Thực
Tại Thần Linh Tuyệt Đối, chỉ có Niềm
Tin thuần túy mới có thể giao tiếp.
Chân-Thiện-Mỹ là một Thực Tại Viên Mãn Bất
Tận, chỉ có Tình Yêu cao cả mới có thể hiệp
thông.
Bởi thế, trong cuộc Hành Trình Đức Tin của
con người hướng về và tìm kiếm vĩnh
cửu: Sống động là phát triển tầm vóc;
lương tri là ơn gọi làm người; niềm tin
là văn hóa thần linh; tự do là làm chủ cuộc đời;
bình an là tràn đầy sức sống; yêu thương là
bản tính hoàn thiện; hạnh phúc là viên mãn yêu thương.
Tuy nhiên, con người không thể nào xoay vần trong
qũi đạo nhân sinh của mình, nếu không có Mặt
Trời Thần Linh hiện hữu và không được
Mặt Trời này thu hút. Mặt Trời luôn Tỏ Mình cho
con người đây chính là Đấng Tối Cao, Đấng
thu hút con người bằng Ân Sủng Toàn Năng của
Ngài, và xoay vần con người theo Thần Linh Chí Thánh
của Ngài.
Với những chia sẻ có
tính cách vừa triết lý, tâm lý và thực tế như
thế, Tâm tin rằng rất vừa tầm lĩnh hội
của nhóm trẻ ưu tú được chàng hết lòng
hướng dẫn về tinh thần. Chàng cảm thấy
rất an ủi và phấn khởi khi nhận được
những cú điện thoại bàn hỏi riêng tư
của một số người trong họ, hay khi
nhận được những lời mời đến
nhà tư của họ để chia sẻ thêm vào những
dịp tổ chức mừng này nọ của nhóm họ
v.v. Tức là họ rất tin tưởng và cảm
mến chàng, coi chàng như bậc thày của họ và
như một người anh tinh thần của họ.
Càng ngày càng nhập nhiễm tư tưởng và tinh
thần của chàng, họ chẳng những đã sống
phục vụ hăng say hơn, mà còn ham tìm đọc
những tư tưởng thâm thúy, như đoản
văn “Hạnh Phúc Là Viên Mãn Yêu Thương” sau đây
của cùng một tác giả rất hợp với Tâm,
đó là Cao Tấn Tĩnh, đăng trong nguyệt san Thời
Tập (số 8/9 cho hai tháng 12/1990-1/1991), do một người
con gái trong nhóm của họ đã nghiền gẫm và đưa
cho chàng xem vào ngày sinh nhật thứ 30 của cô.
Mèt ]Ýnh
nghÜa vÕ HÁnh Phïc cÞ thƯ gåm tÞm c¿ lú thuyƠt lÌn thùc h¾nh, c¿ lú
tơìng lÌn thùc nghiØm, ]Þ l¾: Hạnh Phúc Là Viên Mãn Yêu
Thương.
CÈu ]Ýnh nghĩa n¾y, tù nÞ, vÕ lú thuyƠt, ]À ]đ nÞi lĨn nguyĨn
lú cđa HÁnh Phïc cũng như nguyĨn nhÈn tÁo HÁnh Phïc, v¾ vÕ
thùc h¾nh, ]À di×n t¿ ]ơỵc thùc tÁi cđa HÁnh Phïc cịng
nhơ phơéng thƠ ]Át HÁnh Phïc.
HÁnh
Phïc L¾ ViĨn MÀn YĨu Thơéng nÞi lĨn NguyĨn Lú cđa
HÁnh Phïc: HÁnh Phïc l¾ do ViĨn MÀn YĨu Thơéng. TÚnh YĨu
l¾ mèt MÊm Säng ]ơỵc phï bËm néi nhÈn tÙnh cđa con ngơëi,
l¾m cho nhÈn tÙnh cđa hâ nĨn nhơ lêp và cđa nÞ, mèt lêp và
sĐ bÝ mĩc n½t ]i ]Ư nhÈn TÚnh YĨu nËy mËm v¾ triƯn nì,
cho ]Ơn khi nhÈn tÙnh ]ơỵc ViĨn MÀn YĨu Thơéng,
trỉ sinh muãn v¾n hoa tr½i ChÈn-ThiØn-Mý, b¿n chÉt cđa TÚnh Yêu.
HÁnh
Phïc L¾ ViĨn MÀn YĨu Thơéng nÞi lĨn NguyĨn NhÈn tÁo
HÁnh Phïc: HÁnh Phïc l¾ vÚ ViĨn MÀn YĨu Thơéng. TÚnh YĨu,
tù b¿n chÉt, thÚ Duy NhÉt, v¾ hơêng ]Ơn ]äi tơỵng, thÚ HiØp
NhÉt. Tõc, TÚnh YĨu l¾ Mèt v¾ l¾ TÉt C¿. Mèt khi ViĨn MÀn YĨu
Thơéng con ngơëi cÞ thƯ yĨu TÉt C¿ mọi ngơëi
nhơ Mèt, v¾ TÉt C¿ mâi ngơëi l¾ Mèt trong hâ.
HÁnh
Phïc L¾ ViĨn MÀn YĨu Thơéng nÞi lĨn Thùc TÁi cđa HÁnh
Phïc: HÁnh Phïc l¾ khi ViĨn MÀn YĨu Thơéng. ViĨn MÀn
YĨu Thơéng l¾ lïc con ngơëi khãng ph¿i l¾ Chđ ThƯ YĨu
nøa, m¾ chÛ l¾ T½c NhÈn YĨu, v¾ nhÈn tÙnh cđa con ngơëi khãng
cßn l¾ MỊ Cơu Mang tÚnh yĨu trong mÚnh nøa, m¾ l¾ BÁn TÚnh cđa
nÞ ]Ư cðng vêi nÞ sinh ra nhøng ]õa con VÝ Tha, ThuÍn Hßa v¾ [o¾n
Kết.
Hạnh
Phïc L¾ ViĨn MÀn YĨu Thơéng nÞi lĨn Phơéng ThƠ
]Át HÁnh Phïc: HÁnh Phïc l¾ nhë ViĨn MÀn YĨu Thơéng. ViĨn
MÀn YĨu Thơéng có thể ví như chÉt dÊu cđa mèt cÈy
]Ïn, chung nhÈn tÙnh v¾ riêng thÈn x½c cđa con ngơëi được
biểu hiệu như một cÈy ]Ïn, tÈm hån cđa con
ngơëi được ví như thƯ làng cÞ chÉt dÊu, ú muän cđa
con ngơëi được biểu hiệu như tim ]Ïn, v¾
HÁnh Phïc được ví như ngân l÷a cđa cÈy ]Ïn. Ngân l÷a
(HÁnh Phïc) cđa cÈy ]Ïn (NhÈn TÙnh hay ThÈn X½c) sĐ liĨn lÛ ch½y
s½ng, nƠu thƯ làng (TÈm Hån) l¾ một thứ dÊu nguyĨn
chÉt (ViĨn MÀn YĨu Thơéng), v¾, chÛ l¾ một thứ dÊu
nguyĨn chÉt nhơ vÍy, qua tim ]Ïn (¸ Muän), con ngơëi mêi
]ơỵc tiĨu hao ]i bìi l÷a, cho l÷a, trong l÷a v¾ vÜnh vi×n th¾nh
l÷a (HÁnh Phïc).
Người con
gái này là Thiên Sa, một trong số các nhân viên giới
trẻ ưu tú đã tình nguyện đến cộng tác
với chàng trong việc giúp thăng tiến nhóm giới
trẻ kém may ở khu vực được gọi là
thủ phủ của cộng đồng Người
Việt hải ngoại này. Thiên Sa phụ trách dạy các
loại nhạc khí như dương cầm và vĩ
cầm. Tuy Thiên Sa không tốt nghiệp theo văn bằng đại
học hay cao học về âm nhạc, song lại rất điêu
luyện như một nhà chuyên nghiệp về các loại
nhạc cụ này, vì ngay từ bé Thiên Sa đã được
cha mẹ cho trau dồi theo sở thích và năng khiếu âm
nhạc thiên phú của mình. Thỉnh thoảng Thiên Sa
cũng biểu diễn cho các học viên của mình nghe, vừa
để mua vui vừa để phấn khích các em.
Nếu tiếng dương cầm của Thiên Sa nhí
nhảnh và hứng khởi yêu đời thế nào thì
tiếng vĩ cầm của Thiên Sa chất ngất và
thiết tha, véo von và vi vu như tiếng sáo như vậy.
Có những tiếng vĩ cầm còn được Thiên Sa
hòa âm thành hai bè rất kỳ thú, một kiểu chơi
vĩ cầm hầu như chưa thấy nơi các tay
vĩ cầm nổi tiếng. Học viên không chớp
mắt theo dõi Thiên Sa kéo vĩ cầm, với các ngón tay
lướt thật nhanh, thật điệu ở gần
cuối cây đàn, sát với cổ của Thiên Sa. Lớp
nhạc khí của Thiên Sa đã thu hút tất cả giới
trẻ nữ kém may mắn tham dự một cách say mê. Thiên
Sa thường tâm sự với các em về tác dụng nhân
bản của âm nhạc, khi cho các em biết rằng âm
nhạc thường gắn liền với tình cảm, (mà
nữ giới thiên về tình cảm, nên âm nhạc cũng
gắn liền với nữ giới, và dễ thu hút
nữ giới), do đó, như chính tình cảm, âm nhạc
là một thứ ngôn ngữ quốc tế, làm con người
có thể rung cảm, truyền cảm và thông cảm
với nhau bằng tiếng lòng nhậy cảm của mình.
Nếu âm
nhạc vốn có tính chất tình cảm đã lôi kéo được
đám phái yếu thế nào, thì phái mạnh là đám con trai
kém may mắn lại thích võ thuật có tính chất nam tính
hùng mạnh như vậy. Do đó, lớp võ thuật
của Minh Kha mang cấp đẳng đệ ngũ
huyền đai Thái Cực Đạo kiêm Nhu Đạo đã
làm cho chúng say mê luyện tập. Minh Kha chính là anh ruột
của Thiên Sa, hơn Thiên Sa 4 tuổi, vóc người
lực lưỡng cao lớn rất thích hợp với võ
nghệ. Ngay từ nhỏ Minh Kha đã xu hướng
về võ thuật, đến nỗi, theo cha mẹ Minh Kha
kể lại, Minh Kha rất thích truyện võ thuật
của Tầu, nhất là loạt phim do tài tử Lý
Tiểu Long thủ vai chính, và đã tự tạo ra
những bài múa quyền cước tương tự
như thấy trong phim. Minh Kha đã cho nhóm võ sinh của
mình biết rằng, sở dĩ Minh Kha học hai môn võ
thuật này khi lớn lên là vì, một môn dùng để đánh
xa và một môn dùng để thủ gần, hay một môn
dùng để tấn công và một môn dùng để tự
vệ. Môn võ vừa để đánh xa vừa để
tấn công là Thái Cực Đạo, còn môn Nhu Đạo là
môn dùng vừa để thủ gần vừa để
tự vệ. Chủ trương học võ của Minh Kha
không phải chỉ để cường thân mà còn để
bênh vực những kẻ yếu thế khi cần. Chính nhờ
biết võ thuật mà, trước khi đến giúp Trung
Tâm Giới Trẻ Việt Nam này, có một lần, trong
một tiệm Good Guys cho thuê băng hình, Minh Kha đã cứu
được một số khách hàng đang bị một
tên cướp dùng súng quản thúc để uy hiếp nhân
viên cảnh sát đang vây tỏa bên ngoài kêu gọi hắn
ra bỏ súng xuống. Với thành tích này, Minh Kha đã được
ty cảnh sát địa phương mời làm huấn
luyện viên võ thuật bổ túc cho các nhân viên bảo
vệ an ninh trật tự trong vùng.
Ngoài võ thuật
ra, nhóm giới trẻ nam kém may mắn còn ham chuộc hai môn
thể thao do Giang Phong làm huấn luyện viên, đó là môn
bóng rổ và bóng đá. Giang Phong là em của Minh Kha và là anh
của Thiên Sa. Ba anh em của Giang Phong là nhóm giới
trẻ đầu tiên xung phong đến giúp Trung Tâm
Giới Trẻ Việt Nam ngay từ lúc Tâm vừa mới
lên tiếng kêu mời chung giới trẻ thành đạt
trong cộng đồng Người Việt địa
phương. Tuy tầm vóc không cao ráo và lực lưỡng
như Minh Kha anh mình, song Giang Phong rất nhanh và tài khéo trong
hai môn thể thao chuyên nghiệp của mình.
Từ ngày
mới sang Mỹ năm 1975 với gia đình, còn là học
sinh tiểu học, Giang Phong đã tỏ ra hết sức
xuất sắc về các môn thể thao nói chung. Sau mỗi
mùa đấu giao hữu giữa các trường ở cùng
một điạ phương với nhau, bao giờ Giang
Phong cũng được cúp loại MVP dành cho những
tay chơi xuất sắc nhất (Most Valuable Player). Trong
nhà, Giang Phong có cả một tủ cúp thể thao không
biết bao nhiêu mà kể. Thực tế cho thấy, hình
như ai giỏi về thể lực thì kém về trí
lực, như vẫn thường thấy nơi nhóm
cầu thủ da đen chẳng hạn. Thế nhưng,
Giang Phong lại học rất giởi. Và chính vì học
giỏi Giang Phong mới hội đủ điều
kiện để được tham dự vào các môn
thể thao của nhà trường, và mới có nhiều giờ
luyện thêm các môn thể thao ham thích của mình. Nếu
hồi còn nhỏ Minh Kha thích xem truyện Tầu và phim võ
thuật Lý Tiểu Long thế nào, thì Giang Phong cũng ham xem
các trận đấu thể thao trên truyền hình như
vậy. Nhờ khám phá ra được nhiều thủ
thuật nơi các ngôi sao cầu trường khi theo dõi các
trận đấu, Giang Phong càng ngày càng trở nên điêu
luyện. Tuy nhiên, trong các thủ thuật chuyền banh trong
ngành túc cầu, Giang Phong không thấy ai sử dụng cách
chuyền banh bằng đầu gối như mình. Theo Giang
Phong, chỉ có cách chuyền banh bằng hai đầu
gối mới không bị đối phương dùng chân
lấy banh dễ dàng. Song Giang Phong chỉ sử dụng
thủ thuật này trong trường hợp bị mấy đối
phương tấn công một lúc, để có thể vừa
giữ banh vừa tìm cách chuyền banh chính xác cho đồng
đội của mình. Thế nhưng, như Minh Kha anh mình
lấy võ thuật như một nghề tay trái, Giang Phong
cũng không muốn theo đuổi thể thao như
một nghề chuyên nghiệp của mình, theo mộng của
Giang Phong từ nhỏ đã muốn trở thành một
ngôi sao thể thao, một nghề vui chơi mà lại
nổi tiếng còn lắm tiền nữa. Tuy không có
tiếng mà có miếng, do đó, hai môn thể thao của
Giang Phong đã gây hào hứng cho giới trẻ nam kém may
mắn không ít, đến nỗi, chúng mong cho chóng tới
chiều mát để ra sân chơi trước khi về.
Giang Phong cố ý lợi dụng việc thao luyện
chơi những môn thể thao có tính cách đoàn thể,
như môn bóng rổ và môn túc cầu, để gây tinh
thần đồng đội nơi giới trẻ, thay
vì huấn luyện cho chúng chơi những môn thể thao mà
chàng chơi cũng không kém, hoàn toàn hay hầu như chỉ
chơi theo tính cách cá nhân, như bóng bàn hay quần vợt.
Ngoài 3 môn âm
nhạc, võ thuật và thể thao có tính cách vui chơi song
lại hết sức hấp dẫn và lôi cuốn đám
trẻ càng ngày càng rủ nhau đến với Trung Tâm
Giới Trẻ Việt Nam, còn một số ngành nghề
thực tiễn đang thịnh hành và dễ kiếm
việc khác như: nghề sử dụng máy điện
tử hay sửa chữa máy điện tử, nghề
sơn phết móng tay hay trang điểm đầu
mặt. Tuy các lớp học nghề này hầu như đã
có trong các trường community college là đại học
cộng đồng địa phương, nhưng phân
nửa nhóm giới trẻ đến với Trung Tâm
Giới Trẻ Việt Nam thuộc lứa tuổi trung
học, chưa thể theo học ở các trường
cấp cao hơn. Có một số giới trẻ trên 18
tuổi đến Trung Tâm Giới Trẻ Việt Nam
như một chỗ tutor để học thêm cho giỏi
những môn họ cũng đang theo học tại học
đường. Có một số giới trẻ cùng gia đình
sang Mỹ theo diện H.O. cũng đến với Trung Tâm
Giới Trẻ Việt Nam. Lý do là vì họ cần học
nghề gấp để kiếm việc làm mà sinh sống
sau thời gian mấy tháng ngắn hạn gia đình họ
được hưởng trỡ cấp xã hội. Ngoài
ra, xét về học vấn, thành phần giới trẻ con
cái HO này có muốn vào đại học ngay cũng không được,
vì họ chẳng những kém tiếng Mỹ mà vốn
liếng học thức cũng chẳng có là bao nhiêu khi mang
thân phận là con cái Ngụy khi còn ở Việt Nam. Do đó,
ngoài các môn học chơi, như âm nhạc, võ thuật,
thể thao, và các môn học thật, như sơn phết
móng tay, trang điểm đầu mặt, sử dụng
máy điện tử và sửa chữa máy điện
tử, Trung Tâm Giới Trẻ Việt Nam còn cung cấp cho
họ một vấn đề rất quan trọng khác
nữa, đó là vấn đề job placement tìm kiếm
việc làm cho họ. Các ngành nghề học ở Trung Tâm
Giới Trẻ Việt Nam khi tốt nghiệp cũng có chứng
chỉ đàng hoàng. Tuy giá trị của các chứng
chỉ này không thể nào ngang với các bằng cấp hay
chứng chỉ cùng một ngành nghề do các học đường
chính thức của chính phủ cấp, thế nhưng,
kinh nghiệm cho thấy, nhờ thế giá của Trung Tâm
nơi cộng đồng của dân bản xứ địa
phương nói chung, và nhờ vai trò job developer của nhân
viên tìm việc, vừa khéo léo lại tận tụy,
tại Trung Tâm nói riêng, hầu như con số mãn khóa ngành
nghề nào của Trung Tâm cũng có việc làm ngay hay sau đó
ít lâu. Thậm chí, các bạn trẻ ra trường ở đại
học cộng đồng địa phương cũng
tìm đến Trung Tâm để xin giúp tìm việc hộ, và
mộït số không ít trong họ cũng đã được
toại nguyện.
Bởi thế,
các học viên giới trẻ được huấn
luyện cả về tinh thần lẫn nghề
nghiệp, sau khi có việc, vẫn nhớ đến Trung
Tâm, vẫn trở về thăm Trung Tâm, nhất là đã
theo lời kêu mời của Tâm để lập thành
một Hội Aùi Hữu Trung Tâm Giới Trẻ Việt
Nam, với mục đích chẳng những giúp công, như
chia nhau làm phụ tá huấn luyện viên, hay thay thế
huấn luyện viên khi cần điền khuyết, mà còn
gây cho Trung Tâm một ngân qũi tương trợ mang danh
xưng Qũi Lá Lành Đùm Lá Rách. Qũi tương trợ
thiện nguyện này hoàn toàn không dính líu gì đến ngân
khoản do chính phủ tiểu bang hằng năm tài trợ
cho mọi sinh hoạt và chi phí của Trung Tâm. Qũi Lá Lành Đùm
Lá Rách này do chính nhóm Aùi Hữu đóng góp, nắm giữ và đầu
tư để dồi dào thêm tài chính, nhờ đó, theo đúng
như tên gọi của mình, có thể cứu trợ riêng
những cá nhân hay gia đình nào trong nhóm giới trẻ kém
may mắn cần đến. Hơn thế nữa, Qũi
Aùi Hữu Trung Tâm Giới Trẻ Việt Nam này còn giúp
cả Trung Tâm để chi phí cho những khoản chi tiêu
ngoại lệ, như chi cho việc tổ chức
Tết, chi cho việc trình diễn âm nhạc, chi cho các
giải thưởng tranh giải võ thuật và thể thao
v.v., là những khoản đặc biệt không được
liệt kê chính thức trong bản proposal phác họa các
hoạt động huấn luyện đệ trình chính
phủ hằng năm của Trung Tâm. Ngân qũi tài trợ
của chính phủ tiểu bang cho Trung Tâm Giới Trẻ
Việt Nam chỉ đủ để trang trải cho
những chi phí như thuê mướn khu vực sinh
hoạt, điện thoại và giao thông, dụng cụ và
tem thư, nhất là lương tháng cho 3 nhân viên chính là 1
viên giám đốc điều hành tổng quát là chàng, 1
chuyên viên tìm việc là hai, và 1 chuyên viên tâm lý là ba.
- Tóm lại, (Tâm đúc kết tình hình của Trung Tâm
với nhóm trẻ ưu tú, sau khi chàng chia sẻ tinh
thần với họ vào mỗi sáng thứ hai đầu
tuần), Trung Tâm Giới Trẻ Việt Nam của chúng ta
càng ngày càng phát triển về đủ mọi mặt.
Về phương diện nhân sự, phát triển
nhiều hơn, cả về số giới trẻ đến
thụ huấn cũng như giới trẻ giúp huấn
luyện. Về phương diện địa hình, phát
triển rộng rãi hơn, cả về phòng ốc
huấn luyện bên trong cũng như sân chơi bên ngoài.
Về phương diện tinh thần, phát triển
chặt chẽ hơn, cả về tình đoàn kết
lẫn tinh thần phục vụ trong nhóm giới trẻ
ưu tú. Về phương diện uy tín, phát triển sâu
vững hơn, cả về con số càng được
giới thiệu đến Trung Tâm nhiều thì vấn đề
tai tiếng cho cộng đồng Người Việt càng
ít hơn... Tất cả những thành qủa này là do
giới trẻ...
- Nhất là do ông Giám Đốc, người đã sáng lập
ra Trung Tâm này, bằng không giới trẻ làm gì có ngày hôm nay!
- Thế nhưng, (Tâm lái lời khen tặng của Minh Kha
trên đây sang ngay hướng khác), dù tôi có lập ra đi
nữa, nếu giới trẻ không hưởng ứng, thì
cũng chẳng làm gì được. Bởi thế tôi
mới qủa quyết: ‘tất cả những thành
qủa này đều là do giới trẻ’.
- Đúng thế, (Thiên Sa mỉm cười dung hòa), không
thể chối cãi được rằng, một khi
giới trẻ đã chân thành tìm đến với Trung Tâm
này, không nhiều thì ít, giới trẻ sẽ thay đổi,
chẳng những nơi những người đến để
thụ huấn, mà còn nơi cả những người đến
để giảng huấn nữa. Tuy nhiên, nếu Trung Tâm
không được nẩy mầm từ một gốc
rễ có uy tín ngay từ đầu, chắc chắn nó
sẽ không thể hiện hữu và tồn tại cho
tới ngày nay, một uy tín mà tất cả mọi người
chúng ta và mỗi người chúng ta cần phải bảo
trì cho phúc lợi của giới trẻ.
- Thiên Sa nói rất đúng, (Tâm quảng diễn thêm). Trong
tương lai giới trẻ sẽ là thành phần lãnh đạo
Trung Tâm Giới Trẻ Việt Nam. Trung Tâm này được
sáng lập cho giới trẻ thì giới trẻ phải
là thành phần quản trị và lãnh đạo nó. Tre
già măng mọc bao giờ cũng là tiến trình tự
nhiên của cuộc sống, phải không các em.
- Tuy nhiên, (Giang Phong dè dặt nói), gần đây Trung Tâm
của chúng ta cũng bắt đầu là mốc tấn
công của một số báo chí, chẳng hạn như...
- Không sao, (Tâm vội trấn an mọi người), như
vậy càng chứng tỏ tầm mức trưởng thành
của Trung Tâm: cây cao mới có gió cả. Đừng lo!
Phải, Tâm không
lo Trung Tâm Giới Trẻ Việt Nam do chàng khởi
xướng và chủ trương đã và hằng bị
ngoại công từ ngày thành lập tới nay, cho bằng nó
đang bị nội kích, một tình hình vừa mới
chớm phát mà ngoài chàng ra không một ai, dù thân cận
với chàng nhất, hay dù thiết tha với Trung Tâm
nhất có thể nhận thấy. Chàng đang cẩn
thận theo dõi tình hình và biến chuyển để có
thể kịp thời ngăn chặn, bằng không tai
hại khủng khiếp khó có thể tránh được.
Thật ra Tâm chẳng lo gì cả, dù Trung Tâm của chàng
không còn đi nữa. Theo chủ trương sống đạo
cố hữu của chàng, cái chàng lo nhất không phải là
tương lai giới trẻ bị thiệt hại bởi
việc vĩnh viễn đóng cửa của Trung Tâm, cho
bằng việc làm chu toàn được ơn gọi
của mình trong việc phục vụ giới trẻ.
Giả sử, trong tương lai, Trung Tâm Giới Trẻ
Việt Nam do chàng lập nên, vì một lý do bất thường
nào đó, hoàn toàn ngoài ý muốn của chàng, có vĩnh
viễn bị đóng cửa đi nữa, một khi chàng đã
chu toàn trách nhiệm của mình, chàng cũng không bao giờ
tiếc nuối nó. Bởi vì, cũng như mọi sự
trên đời, cái gì rồi cũng qua đi theo thiên
mệnh của nó. Nếu Trung Tâm Giới Trẻ Việt
Nam xuất hiện vào thời điểm của mình, thì nó
cũng sẽ qua đi khi hết thời của nó.
Tuy nhiên, đối
với niềm tin Kitô giáo của Tâm, việc xuất
hiện và khuất bóng của một sự vật nào đó,
không phải chỉ là một biến cố xẩy ra
ngẫu nhiên, theo hành trình tiến hóa của nó, cho bằng
nó đã được ấn định từ đời
đời bởi Thiên Chúa là Đấng Tạo Hóa. Vì tin
vào sự quan phòng vô cùng thượng trí và yêu thương
của Thiên Chúa như thế, trước khi làm việc
gì, khi cảm thấy được soi động, bao giờ
Tâm cũng tìm biết thánh ý Chúa, rồi sau khi đã biết
chắc chắn và thực sự Chúa muốn mình làm gì, là
chàng nhất định làm, bất chấp mọi giá hy
sinh và thử thách. Chàng chấp nhận trước
tất cả mọi đau khổ có thể xẩy đến
cho chàng, bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào,
miễn là ý Chúa được nên trọn. Bởi việc
chàng làm hoàn toàn vì Chúa muốn và chỉ nhắm đến
vinh quang của Ngài thôi, chứ không vì ham thích tự nhiên hay
cho tham vọng trần thế cá nhân mình, nên việc chàng làm
không theo xu hướng thủ lợi sặc mùi
thương mại và chính trị thế gian, và thành
bại của chàng hoàn toàn tùy thuộc vào Chúa, chứ không
tùy thuộc vào lời khen tiếng chê của người đời.
Do đó, việc chàng làm, dù là việc hoàn toàn có tính cách
trần thế, như mở Trung Tâm Giới Trẻ
Việt Nam này đây, cũng là một việc đạo,
việc truyền giáo, việc tông đồ, việc
của Chúa. Nếu là việc của Chúa, như chính Giáo
Hội Công Giáo của chàng trải qua bao bắt bớ vá
sát hại mà chẳng những không bị tiêu diệt
lại còn phát triển khắp thế giới, thì Trung Tâm
Giới Trẻ Việt Nam của chàng cũng không ai có
thể phá được. Nếu việc của chàng làm
chính là việc của Chúa thì tự Ngài sẽ lo và hoàn thành
tất cả những gì Ngài ấn định, trong đó,
tức trong ấn định của Ngài, chàng chỉ là
một dụng cụ hoàn toàn nhỏ bé ở trong tay Ngài.